ĐỒNG HỒ

Mời dung trà

NỘI DUNG CHÍNH

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Gửi Kiều cho em năm đánh Mĩ

    Hai trăm năm ngày kỉ niệm Nguyễn Du Pháo sáng đốt tên nhà của Nguyễn Em có yên tâm để đọc Truyện Kiều Buổi trăng lửa chếch soi tiền tuyến? Gió mùa thu xào xạc hoa lau Anh qua nhà của Nguyễn chả dừng lâu Nhớ đến Nguyễn: ngước nhìn Hồng Lĩnh vậy Bến phà Vinh bom "cắt" hai đầu... Có ngờ đâu cồn cát trắng cây xanh Gặp Nguyễn nơi đây trên đất Quảng Bình Đất hỏa tuyến những chàng trai lớp bảy Lại ngâm Kiều sau một...

    Hồn trôi

    Cô em ơi! đằng xa cây toả bóng, Sao cô không ngồi đợi giấc mơ nồng? Đến chi đây, cho thân cô rung động Lớp hồn tôi êm rải khắp trời trong? Đừng hát nữa! Tiếng cô trong trẻo quá Khiến hồn tôi tê liệt khó bay cao, Này, im đi, nhìn xem, trong kẽ lá, Một mặt trời giả dáng một vì sao. Ngoài xa xa, không, ngoài xa xa nữa, Thấy không cô, ánh nắng kéo hồn tôi? Đến những chốn êm đềm như hơi thở, Nồng...

    Chùm Nhỏ Thơ Yêu

    Anh cách em như đất liền xa cách bể Nửa đêm sâu nằm lắng sóng phương em Em thân thuộc sao thành xa lạ thế Sắp gặp em rồi, sóng lại đẩy xa thêm Anh không ngủ. Phải vì em đang nhớ Một trời sao rực cháy giữa đôi ta Em nhắm mắt cho lòng anh lộng gió Cho trời sao yên rụng một đêm hoa. ...

    -Ta-

    Sao ở đâu mọc lên trong đáy giếng Lạnh như hồn u tối vạn yêu ma? Hồn của ai trú ẩn ở đầu ta? Ý của ai trào lên trong đáy óc, Để bay đi theo tiếng cười, điệu khóc? Biết làm sao giữ mãi được ta đây, Thịt cứ chìu theo thú dục chua cay! Máu cứ nhảy theo nhịp cuồng kẻ khác! Đau đớn thay cho đến cả linh hồn Cứ bay tìm Chán Nán với U Buồn. Để đỉnh sọ trơ vơ tràn ý thịt! Mà...

    Thu

    Chao ôi! Thu đã tới rồi sao? Thu trước vừa qua mới độ nào! Mới độ nào đây, hoa rạn vỡ, Nắng hồng choàng ấp dãy bàng cao. Cũng mới độ nào trong gió lộng, Nến lau bừng sáng núi lau xanh. Bướm vàng nhẹ nhẹ bay ngang bóng Những khóm tre cao rũ trước thành. Thu đến đây! Chừ, mới nói răng? Chừ đây, buồn giận biết sao ngăn? Tìm cho những cánh hoa đang rụng, Tôi kiếm trong hoa chút sắc tàn! Trời ơi! Chán Nản đương...

    Xuân

    Tôi có chờ đâu, có đợi đâu Đem chi xuân lại gợi thêm sầu ? -- Với tôi, tất cả như vô nghĩa Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau ! Ai đâu trở lại mùa thu trước Nhặt lấy cho tôi những lá vàng ? Với của hoa tươi, muôn cánh rã, Về đây đem chắn nẻo xuân sang ! Ai biết hồn tôi say mộng ảo Ý thu góp lại cản tình xuân ? Có một người nghèo không biết tết Mang lì chiếc áo độ thu...

    Cái sọ người

    Này chiếc sọ người kia, mi hỡi ! Dưới làn xương mỏng mảnh của đầu mi; Mi nhớ gì, tưởng gì trong đêm tối ? Mi trông mong ao ước những điều chi ? Mi nhớ đến cảnh pháp trường ghê rợn Sọ muôn người lần lượt đuổi nhau rơi ? Hay mi nhớ những đêm mờ rùng rợn Hồn mi bay trong đốm lửa ma trơi ? Có tìm chăng, những chiều không tiếng gió, Của người mi thi thể rữa tan rồi ? Có tưởng lại mảnh...

    Bữa cơm thường trong bản nhỏ

    (Trích) Từ có Bác cuộc đời chợt sáng Bát cơm no ngày tám tháng ba Cơm thơm ăn với cá kho Công đức Bác Hồ bản nhớ nghìn năm Bác thương dân chăm ăn chăm mặc Em đi chợ đồng bằng bán hạt sa nhân. Tháng giêng thêu áo,may quần, Tháng hai trảy hội mừa xuân hãy còn Lớp bình dân cuối thôn em học Người thêm khô đất mọc thêm hoa Chim khôn chim múa,chim ca Bản em có Bác như nhà có trăng Muối lên rừng tay...

    Bác

    Là chân lý,Bác chẳng nói nhiều hơn chân lí Cả nước nghe khi,im lặng,Bác cười. Chẳng phải lật sách nào ra tìm hiểu Bác, Bác sống trong ta,Bác ở giữa đời. ...

    Ai? Tôi!

    Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng Chỉ một đêm, còn sống có 30 Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó ? Tôi ! Tôi - người viết những câu thơ cổ võ Ca tụng người không tiếc mạng mình trong mọi cuộc xung phong. Một trong ba mươi người kia ở mặt trận về sau mười năm Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ, Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ ! Ai chịu...

    Đêm xuân sầu

    Trời xuân nắng cỏ cây rên xào xạc Bóng đêm hôm hoảng hốt mãi không thôi Gió xuân lạnh ngàn sau thời ca hát Trăng xuân sầu,sao héo cũng thôi cười Trên đồi lạnh tháp chàm sao ủ rũ Hay hận xưa muôn thuở vẫn chưa nguôi? Hay lãnh đạm,Hời không về tháp cũ Hay xuân sang,Chiêm nữ chẳng vui cười? Bên tháp vắng còn người thi sĩ hỡi Sao không lên tiếng hát đi người ơi? Mà buồn bã âu sầu trong đêm tối Người vẫn nằm há...

    Đêm Tàn

    Ta cùng Nàng nhìn nhau không tiếng nói Sợ lời than lay đổ cả đêm sâu, Đôi hơi thở tìm nhau trong bóng tối, Đôi linh hồn chìm đắm bể u sầu. Chiêm nương ơi, cười lên đi, em hỡi! Cho lòng anh quên một phút buồn lo! Nhìn chi em chân trời xa vòi vọi Nhớ chi em sầu hận nước Chàm ta? Này, em trông một vì sao đang rụng; Hãy nghiêng mình mà tránh đi, nghe em! Chắc có lẽ linh hồn ta lay động Khi vội...

    Đêm tập kết

    Gà ơi đừng gáy vội Tinh mơ là xuống tàu Ta đi thì địch tới Gà ơi,mày nỡ sao? ...

    Đọc Kiều

    Suốt mười năm tôi biếng đọc Nguyễn Du Quân thù ném bom xuống những làng quê ta đẹp nhất Kiều bó tròn trong những gói tản cư Bà ru cháu bằng ca dao sản xuất. Thấy trăng lên tôi sợ ánh trăng ngời Tôi muốn luyện lòng tôi thành lửa sắt Không tiếc gì vầng trăng xẻ làm đôi Sợ bộ đội hành quân đi gặp giặc. Mười năm qua, nay trở lại hòa bình Tràng ly biệt lại đoàn viên trước cửa, Cảo thơm đặt trước đèn, tôi...

    object>